top of page

Những người bạn mới của tôi

  • 12 thg 11, 2022
  • 5 phút đọc
Tác giả: Nguyễn Thanh Vũ

Đối với tất cả mọi người không chỉ học sinh, mái trường chính là nơi đã đem lại biết bao kí ức đáng nhớ về một khoảng thời gian đẹp nhất của chúng ta. Quỹ thời gian tưởng chừng như vô hạn nhưng thật ra lại rất hữu hạn; khoảng thời gian 4 năm ấy trôi qua trông thoáng chốc, để rồi đọng lại những kí ức đẹp đẽ cùng với cảm giác của sự nuối tiếc pha lẫn chút u buồn. Nhưng mọi sự khởi đầu mới đều bắt nguồn từ một sự kết thúc khác. Cuốn sách cuộc đời giờ đây đã hoàn thành chương trung học cơ sở và bắt đầu một trang sách mới của tuổi thanh xuân, chương trung học cơ sở. Bước vào mái trường cấp III, với bao nhiêu là niềm vui của tuổi học trò, khoảng thời gian nhìn ngắm những tà áo dài trắng thướt tha của các bạn nữ tung bay cùng vô vàn những kỉ niệm thân thương với bạn bè và thầy cô. Và... khoảnh khắc đó, có lẽ chính là lúc này đây, khi mà tôi đặt chân bước vào ngôi trường mơ ước chuyên Lê Quý Đôn. Đó là mái nhà lớn thứ 2 sẽ gắn bó với tôi trong suốt quãng thời gian học cấp III này.

Lê Quý Đôn là một ngôi trường với bề dày lịch sử khá lâu đời và thành tích học tập xuất sắc, bên cạnh đó trong khuôn viên của trường có khoảng sân rộng rãi, hàng cây xanh mát, ngôi trường tuy có chút cổ xưa nhưng vẫn mang lại cho học sinh chúng tôi một cảm giác thoải mái và thân quen. Ở ngôi trường này, các thầy các cô như là những người cha người mẹ, thật vậy, có nhiều lúc nhờ sự động viên và nhiệt tình của thầy cô làm cho bao nhiêu áp lực, mệt mỏi của việc học tập gần như tan biến. Được làm quen với trường ngay từ những tháng hè, tôi đã có dịp tìm hiểu đôi nét về nơi đây. Dù đã vào năm học tôi cũng đã khá quen với môi trường mới nhưng giờ đây khi tôi viết ra những dòng cảm xúc này vẫn còn cảm giác bồi hồi mà xao xuyến đến khó tả! Trong lòng tôi, gợn lên từng đợt sóng, phải chăng là chút bỡ ngỡ trộn lẫn chút vinh dự khi được là học sinh mang trên mình màu áo đỏ của trường THPT Chuyên Lê Quý Đôn. Thật không biết liệu có bao nhiêu trải nghiệm thú vị sẽ còn đợi chờ tôi trong khoảng thời gian tới.

Tôi nhớ rõ cái dư âm ngọt ngào của ngày đó, hôm ấy là ngày khai giảng đầu tiên đánh dấu chính thức cho sự khởi đầu những năm tháng cấp III đáng mong chờ của tôi. Tiếng nói chuyện rôm rả hay tiếng cười giòn tan của các học sinh đã chan hòa cùng màu nắng tươi rói của buổi sáng. “Ôi! Cái cảm giác thân quen này, xen lẫn chút hồi hộp. Thân quen vì được trở lại với trang sách, con chữ, hồi hộp vì từ nay chặng đường học sinh của tôi sẽ bước qua 1 ngưỡng cửa mới.” Thật tuyệt khi đã là học sinh cấp 3. Ban đầu lòng tôi nom lắm cứ ngỡ, sau khi đặt chân vào môi trường cấp III, áp lực học tập nặng nề có thể sẽ bóp đi thời gian vui chơi nghỉ ngơi của tôi, làm tan đi hết những tiếng cười trong trẻo, nụ cười hồn nhiên, nhưng không tôi đã lầm. Đến với mái trường Lê Quý Đôn sẽ là một trang mới trong kí ức học sinh của tôi. Từ ánh mắt, nụ cười, từng lời dặn, những cử chỉ hỏi han, quan tâm của các thầy các cô ở đây làm lòng tôi như ấm lại, tôi chợt nhớ đến cái cách mà các thầy các cô cầm tay từng học trò của mình để nắn nót từng con chữ như lúc tôi còn học lớp 1. Tôi may mắn vì được học vào lớp chuyên Anh như mong ước bấy lâu, cô giáo chủ nhiệm lớp tôi còn khá trẻ, trần đầy năng lượng, giọng cô ấm lắm, trong lời ăn tiếng nói hằng ngày cô lúc nào cũng nhẹ nhàng và đặc biệt là cũng như giáo viên khác, cô có một tấm lòng, một lòng nhiệt thành với các học sinh của mình.

Bạn bè ở đây, cho dù chỉ là những người bạn không quen, chỉ mới tiếp xúc với nhau trong vài buổi sinh hoạt nhưng tôi có cảm giác thân thuộc như là anh em trong gia đình của mình. Họ - những học sinh của ngôi trường mang tên Lê Quý Đôn này, và đặc biệt là những anh, em trong tập thể lớp 10 Anh năng động, sáng tạo, dám chơi hết mình của tôi luôn mang đến cho nhau tiếng cười, họ đến với nhau bằng tất cả lòng chân thành, không ích kỉ, nhỏ nhen và điều quan trọng : chúng tôi sẽ đoàn kết bên nhau để vượt qua những khó khăn không chỉ trong ba năm học mà còn cả chặng đường tương lai phía trước. Có bạn Hùng tình cảm, Đạt giỏi thể thao, Tuấn tình nghĩa, bạn Phương “tấm lòng” hay bạn Anh “tinh thần”,… Tuy ban đầu tôi đã nghĩ bản thân sẽ trở nên lạc lõng, tôi đã cố gắng để bắt chuyện và hòa chung với bầu không khí của lớp nhưng thành ra bản thân lại cứ lặng im, không phải vì không muốn mà bời vì không biết phải nói gì. Nhưng chỉ ngay trong những buổi học cùng nhau đầu tiên, tôi đã giật mình nhận ra, các bạn cùng lớp hướng ngoại vô cùng dường như không hề có khoảng cách hay rào cản nào giữa mọi người. Ai cũng mang cho mình một màu sắc riêng, hoạt bát và vui vẻ. Chúng tôi thật sự là một gia đình, một tập thể vô cùng đoàn kết không những trong phạm vi lớp học mà là toàn trường. Tình bạn của chúng tôi không chỉ giới hạn ở phòng học đáng yêu ấy, dù quen nhau chưa được bao lâu nhưng cả bọn vẫn rủ nhau về nhà một đứa bạn để ăn, chơi, cùng nằm trên một giường tận hưởng movie night, cùng nhau hát những bài hát, hay tổ chức những buổi tiệc nhỏ, cái cảm giác ấy thật lạ nhưng cũng quá đỗi quen thuộc, niềm vui chia sẻ bên cạnh những người bạn mới đã làm vơi bớt đi phần nào những suy nghĩ, trầm tư của tôi khi nhớ lại kí ức cùng những người bạn cũ. Tôi thấy rằng lớp tôi cũng khá phết đấy chứ

Tương lai luôn là điều không thể đoán trước được nhỉ? Đâu ai ngờ rằng chính những người chưa bao giờ bước chân vào cuộc đời bạn lại là người đang cùng bạn cùng bạn cười đùa, tạo nên những kỉ niệm đẹp cùng nhau. Thật may mắn khi có được những người bạn mới như vậy, các bạn cùng giúp nhau tiến bộ, các thầy cô nhiệt tình chỉ dẫn cho các bạn từng li từng tí một. Trong một tương lai không xa, tôi tin chắc rằng trường Trung học Phổ thông chuyên Lê Quý Đôn sẽ ngày càng phát huy được truyền thống “ dạy tốt học tốt “ vốn có của trường và trở thành một phần hoài niệm đẹp đẽ nhất về tuổi thanh xuân của chính tôi sau này.


Bình luận


Chi đoàn 10 Anh

©2022 bởi Chi đoàn 10 Anh. Tự hào được xây dựng từ Wix.com

bottom of page